Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư giãn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư giãn. Hiển thị tất cả bài đăng

18/7/10

Con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đấy


Mới 2 tháng tuổi, Thị khóc và không chịu bú khi ở nhà, hễ sang nhà Ngoại thì ăn thun thút. Chiều ý nó vậy là cả nhà phải chuyển đến nhà Ngoại để ở. Ở đây được 6 tháng, Thị lại không chịu ăn sam, có lẽ chán khung cảnh cũ, cả nhà lại phải chuyển đến nhà Nội.








22/6/10

Chuyện thiền của trẻ con


Hồi lên năm tuổi, một lần Thị Quạ bị cô giáo bắt thiền tại lớp học. Cũng những động tác đơn giản như cô giáo tập buổi tối, Thị Quạ bị ngồi khoanh chân, nhắm tịt hai mắt, tay để ngửa trên đùi và bàn tay xòe như búp sen. Đây là cách giáo dục của cô giáo với lũ mẫu giáo hiếu động tuổi Tân Tị, và cũng là cách để cô giáo ngồi thở sau một buổi quần với lũ quỉ. 







16/6/10

Chuyện của cô bé quàng khăn đỏ


Thị Quạ thuộc lòng chuyện cô bé quàng khăn đỏ, nhưng thị không thích đóng cô bé quàng khăn đỏ mà đòi nhập vai bà lão. "Bà ơi bà, sao chân bà to thế?" "Chân bà to để đá cháu mạnh hơn".








1/5/10

Sống chết của trẻ con


"Ba ăn cơm đi. Cơm xới ra rồi sao ba không ăn?
Ba không muốn ăn. 

Sao ba không muốn ăn, ba ốm à, hay ba ăn rồi?
Không, hôm nay ba không muốn ăn, ba mệt nên không muốn ăn. 

Ba mệt thì phải ăn nhiều cho hết mệt chứ, mà ba thích lãng phí à, cơm không ăn là lãng phí!"

20/3/10

Truyện của thị Quạ


Thị Quạ được rót vào tai nhiều từ không lấy làm hay ho ngay trên ti vi, phim ảnh, có thể cả ở trường học. Mới đây ở Thị Quạ xuất hiện một cá tính mới, rất muốn được khen nịnh nhưng tự mình lại thích sử dụng những từ không thân thiện với người khác. Thậm chí một câu CÂM MÕM được Thị Quạ tiếp thu và chuyển thể thành một câu chuyện không có thực, câu chuyện như trong chuyện cổ tích và cũng may chưa đề cập gì đến chuyện của người lớn.   


13/9/09

Thị Quạ đổi nghề


Thị sinh ra trong một gia đình mà thị coi là nghèo. Hồi bé, thấy bà ngoại đếm hết cọc tiền 10 nghìn này đến cọc 20 nghìn khác, thị thỏ thẻ bảo rằng nhà bà giầu thế, nhà cháu nghèo hơn nhà bà, vì mẹ cháu chỉ toàn đếm tiền lẻ thôi. Thế nên đến lớn thị chẳng biết đến tiêu tiền.